Sáng tác » TÓC TRẮNG SÂN TRƯỜNG

TÓC TRẮNG SÂN TRƯỜNG

Cả cuộc đời anh ở nơi đây
Nhớ từng ngọn cây thương từng ngọn cỏ
Kỷ niệm trên mỗi mét vuông bé nhỏ
Thân thiết từng viên sỏi đá trên sân


Đã mấy muà xuân hạ thu đông
Đã mấy phen năm cùng tháng tận
Lòng ngậm ngùi thương từng viên phấn vụn
Hồn bâng khuâng theo từng tiêng trả bài 


Nắng sớm mưa trưa cặm cụi miệt mài
Chưa hề một lần xa rời bục giảng
Đã nhiều khi ngẩn ngơ trước bảng
Buồn vui theo từng ánh mắt học trò
Thông cảm giận hờn, chia sẻ ước mơ 


Cứ ưu tư trêm mỗi hàng điễm số
Lớp đến lớp đi lớp về lớp ở
Thấy đời mình như chuyến đò ngang
Đứng một mình trên hun hút hành lang 


Theo dõi âm thầm cuộc đời thay đổi
Đưá bại đứa thành đứa vinh đứa khổ
Nghe mênh mông biển rộng sông dài
Thấy cầu thang càng ngày càng cao 


Thấy tóc mình càng ngày càng bạc
Thấy nhân tình như dần phai nhạt
Vẫn thầm mong học trò có đưá trở về
Nhìn lại thầy một thưở xa xưa 


Thăm lại trường một thời thơ dại
Nhiều lúc bàng hoàng trống trường đã bãi
Trên đường về nhớ nhớ muôn phương ...
Ôi ngôi trường một thưở thân thương 


Chiều hôm nay ta thấy mình hoá đá
Đứng ngơ ngẩn giữa sân trường lá đổ
Mặc tóc trắng bay trong nắng gió chiều hè
Thấy hồn mình sương phủ mây che.

                          TRẦN HOAN TRINH

Bài viết khác
Phan Châu Trinh
Video
 
Hình ảnh
Copyright © 2011 Ban liên lạc cựu học sinh Phan Châu Trinh (Đà Nẵng). Designed by thietkewebsitevn.net